À toi, pour toujours.. :)

À toi, pour toujours.. :)

dimanche 11 septembre 2016

**Chiều nay trong mưa mà nhung nhớ..**

**..Mai 
đời có cho tôi gặp gỡ 
Xin 
cho đôi môi em cười rạng rỡ
Một bờ mi cong
vùng tóc nhớ
Để sống thêm
thêm lần trẻ thơ..**

~Bài Không Tên Số 1/Vũ Thành An~

Saigon những ngày này cứ sụt sùi mãi không dứt, lòng tôi cũng sũng ướt. Như chiều nay.. Tự dưng nhung nhớ một điều gì đó xa xăm, đã từng thuộc về, và hình như cũng đã mất đi.
Tôi rà list nhạc trong điện thoại, bấm chọn Bài Không Tên Số 1. Bên ngoài mưa rả rích lúc trầm lúc bổng, thản nhiên gieo vào lòng tôi những thanh âm trầm mặc không dứt. Thời khắc ấy, hình dung ấy chợt hồi sinh trong tâm tưởng. Tôi nghĩ về giấc mơ đêm qua, rồi tự hỏi không biết người đó đang ở đâu, đang làm gì, có hạnh phúc không..?!
Chúng tôi đã nhiều năm không nhìn thấy và nghe giọng nói của nhau, bảy năm có lẻ. Đến nỗi tôi gần quên mất từng có một người bạn như vậy trong cuộc đời mình. Phong của tôi, Đầu đá của tôi.
Lần cuối cùng gặp nhau là trước lúc Phong rời Saigon. Tối đó Phong chạy chiếc xe cup qua, đứng đợi tôi trong con hẻm nhỏ lấp lánh đèn giăng mùa Giáng Sinh. Hai đứa đi uống bia ở phố tây Bùi Viện. Chúng tôi ngồi đến khuya, mưa đông lất phất đọng những bụi li ti li ti trên tóc trên mặt Phong, dưới đèn đường vàng vọt cứ ánh lên long lanh. Tôi chu chu miệng hỏi Phong:
- Đầu đá, thương con nhóc hông?
- Hông thương con nhóc thì thương ai..
Nào phải lần đầu hỏi và nghe câu trả lời từ Phong, nhưng tôi vẫn không thôi cảm thấy ấm áp trong lòng. Phong bao giờ cũng vậy, dịu dàng và chìu chuộng tôi. Tuy chúng tôi bằng tuổi, Phong cũng không trưởng thành hơn tôi là bao nhưng bạn ấy tình nguyện đóng vai một ông anh trai để thương yêu tôi. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua thời thơ ấu nhiều lần hợp tan, tuổi hoa niên mơ mộng, và một đoạn thanh xuân rực rỡ. Hồi ức của tôi, nhờ có Phong mà lung linh rạng rỡ. Giống như buổi tối cuối cùng chúng tôi bên nhau cũng vậy, cứ trở đi trở lại trong tâm trí tôi hệt như một thước phim đẹp đẽ quay chậm.
Với Phong, tôi ít khi phải kể lể dông dài, vì Phong biết rất rõ những chuyện nhà tôi, cũng như chúng tôi rất đồng điệu trong quan điểm sống và thang giá trị. Với Phong, tôi cũng có thể im lặng mà không gượng gạo. Bạn bè chung thường thắc mắc sao chúng tôi không yêu nhau. Mỗi lần vậy, chúng tôi hay nhìn nhau cười. Chỉ chúng tôi mới hiểu, nếu yêu nhau rồi làm sao có thể mãi mãi ở bên nhau..
Có đôi lần, tôi thấy nhớ Phong da diết. Nhớ những ngày tháng ấm áp vô tư lự, nhớ chúng tôi của thời xưa vụng dại non nớt. Nỗi nhớ vài khi bật thành lời thầm thì nho nhỏ: Đầu đá àh, sao lâu vậy rồi vẫn chưa trở về??! Nếu giờ con nhóc kết hôn, thằng nhóc sẽ trở về ôm chúc phúc cho con nhóc chứ??

Tôi vẫn rất hiểu một câu hát, rằng:
**..thời gian có hứa mấy khi
sẽ đem đến trả đúng kì
những người mang mệnh biệt ly..**
Liệu vận mệnh có ưu ái cho chúng tôi một lần tương phùng, để mặc nhiên ùa vào lòng nhau. Miệt mài. Tha thiết..


4 commentaires:

  1. Ta không biết là mình có đang ...thương ai hay không nhưng đọc những dòng này ta lại thấy mình muốn bật khóc!
    Có lẽ vì biết rằng tuổi xuân đã qua
    Có lẽ vì nhận ra rằng khi cô đơn nhất, ta dành thời gian để nhớ người nhưng cứ cắt vào tim mình những vết thương bằng hàng loạt dấu hỏi rằng có ai đó, ngồi nhung nhớ, hoài niệm về một người như ta.
    Bỗng thấy chơi vơi và cũng bỗng muốn ,bỗng thèm 1 vòng tay ấm áp, vững chãi và da diết.
    Bỗng thấy mình đơn lẻ và nghĩ tới một buổi chiều nào đó, có một người đàn bà đơn côi ngồi ngẫm nghĩ về cuộc đời.
    Hoa nở rồi hoa tàn, đời ta có mấy khi thốt lên 2 từ "hạnh phúc!" . Thôi thì nhớ, thôi thì quên cho qua 1 kiếp người.
    An yên, cô gái ạ

    RépondreSupprimer
    Réponses
    1. Đọc comment của nàng hôm giờ, rất nhiều lần mà vẫn không biết trả lời thế nào. Thôi thì, chúc nàng an yên ;)

      Supprimer
  2. Yêu thương mong manh. Một tình bạn đẹp để mà luyến nhớ hẳn là hơn một sự bẽ bàng, vật vã khi chia tay một mối tình.
    Chị đã từng nghe bản không tên cuối cùng trong tê tái, lặng buồn. Giờ hông nghe nữa

    RépondreSupprimer
    Réponses
    1. Nhiều khi em nghĩ, hay chỉ có em làm quá lên thôi. Nhưng thực sụ, nếu phải lựa chọn giữa tình yêu và tình bạn thì em sẽ không chần chừ chọn tình bạn, tất nhiên người bạn đó cũng đáng giá hihi. Và có nhiều người em trân quý họ quá, nên em không dám yêu họ luôn đó chị. Lúc nào cũng tâm niệm rằng phải gìn giữ tình bạn đẹp đẽ này, yêu là hỏng bét hahahah
      ps: nhạc của An thường không an, em bị nghiện mấy bản không tên dù nghe xong là một trời chênh vênh ;)

      Supprimer